Vũ Công Thành - Thiết Kế Website - Seo - Nhiếp Ảnh
Vietnamese
Vũ Công Thành - Thiết Kế Website - Seo - Nhiếp Ảnh
English
  1. Trang Chủ
  2. Sài Gòn Viết Vội
  3. Bóng Ma Trên Quốc Lộ 14
Bóng Ma Trên Quốc Lộ 14

Bóng Ma Trên Quốc Lộ 14

tôi phóng như bay trên quốc lộ 14. Đường về khuya, những cơn gió đại ngàn thổi xuyên qua lớp áo khoác làm hai đứa lạnh buốt. Nó ngồi sau, hát vu vơ cho tôi nghe để đỡ buồn ngủ, đó là những bài xưa cũ, đôi khi là những khúc hát Tây Nguyên nghe rất lạ.
03-09-2018
56

tôi phóng như bay trên quốc lộ 14. Đường về khuya, những cơn gió đại ngàn thổi xuyên qua lớp áo khoác làm hai đứa lạnh buốt. Nó ngồi sau, hát vu vơ cho tôi nghe để đỡ buồn ngủ, đó là những bài xưa cũ, đôi khi là những khúc hát Tây Nguyên nghe rất lạ. Không biết phải tôi chạy nhanh hay là bởi có nó ngồi sau mà thoáng chốc đã đến Đắc Mil. Tôi dừng xe gần trạm y tế trước nhà nó, chúng tôi từ biệt nhau nhưng nó vẫn đứng đó đợi tôi quay đầu xe hẳn rồi mới bước vào nhà.

Bóng Ma Trên Quốc Lộ 14

Tôi nhìn màn đêm đen kịt trước mặt và ngán ngẫm đoạn đường từ Đắc Mil về lại Buôn Mê Thuột, cái đoạn đường mà hai ngày nay tôi đã đi tới 4 lần và gần như hiểu rõ nó. Ban ngày, nó hùng vĩ tuyệt đẹp với những đồi hồ tiêu hay cao su bạt ngàn nhưng ban đêm nó lại trở nên u tịch và vắng lặng đến đáng sợ. Tôi móc điện thoại ra và thấy hiện lên 11h54. Tự nhủ rằng chắc sẽ về sớm thôi, tôi kéo ga cho xe chạy mà trong đầu cứ hiện về những câu truyện ma hồi xưa ba vẫn thường hay kể thời còn làm việc trên Tây Nguyên. Ông nói rằng, trên Tây Nguyên có những loại ma đó là ma trong những căn nhà hoang, loại này các bạn lên Đà Lạt chắc sẽ hay được nghe kể. Loại thứ hai là ma xó của người bản địa họ dùng những cách thức huyền bí để nuôi nó dùng trong việc coi nhà. Nó sẽ hù dọa bất cứ ai xâm nhập vào nhà khi chưa có sự cho phép của chủ nhân. Loại thứ ba là oan hồn những người chết trong rừng, chết ở sông hồ (có thể là bị ma da kéo chân) hoặc những người chết vì tai nạn giao thông tại nơi đây. Những oan hồn này không cố định tại vị trí cụ thể mà lang thang đâu đó nếu gặp người hợp vía thì có thể họ sẽ theo về tới tận nhà. Những ký ức về các câu truyện ma của ba đang lỡn vỡn trong đầu thì tôi đã đến chân đèo, một con đèo nhỏ không cao lắm nằm ở giữa đoạn đường về, hai bên đường là khoảng không vắng ngắt với màn đêm đen ngòm phủ lấy mọi thứ, duy nhất ở phía xa xa có ánh sáng le lói của một trạm xăng là thứ có thể làm tôi an lòng một chút. Nó không chỉ làm tôi bớt sợ mà trạm xăng số 44 này còn đảm bảo chuyến đi về của tôi sẽ không lo hết xăng dọc đường.

Tôi trả số và cho xe bắt đầu leo dốc trên con đèo hoang vắng. Đi được lưng chừng thì bất chợt tôi thấy một cô gái mặc chiếc đầm màu trắng đứng bên lề đường. Cô gái ấy không giơ tay xin đi nhờ, đứng trơ trọi như một cái bóng, ánh mắt nhìn hướng về tôi với vẻ mặt kì lạ. Lúc này tôi đã bắt đầu cảm thấy lạnh sống lưng nhưng vẫn cố trấn tĩnh nghĩ thầm “cho dù cô ta là người hay gì đi nữa thì cứ phóng xe vượt qua”. Chiếc xe tăng tốc nhanh chóng và hai bàn tay tôi ghì chặt lấy tay lái. Khi đang sắp vượt qua thì bất thình lình cô gái ấy lao ra phía xe của tôi khiến tôi bàng hoàng và trong tíc tắc của cú va chạm tôi chỉ có thể đạp thắng lách xe ra giữa đường cố gắng chỉ cho va quẹt tránh một cú tông trực tiếp. Tuy nhiên, dường như chẳng có điều gì xảy ra, chiếc xe không chạm vào bất cứ vật gì nhưng trong đầu tôi nghe loáng thoáng một tiếng cười ma quái. Vừa định thần lại một chút thì phía trước mặt bỗng sáng lòa bởi đèn pha của một chiếc xe khách đang lao tới với tốc độ kinh hoàng. Đôi mắt không còn nhìn thấy gì và bên tai nghe tiếng còi xe kêu inh ỏi, tôi tuyệt vọng nghĩ mình không còn đường nào thoát được. Trong đầu tôi lúc này như một cuốn phim chạy lung tung với những hình ảnh thời thơ ấu ùa về, lúc ngồi học trong lớp, lúc thì đạp xe trốn tiết đi chơi. Cả hình ảnh ba mẹ và người thân cứ thế chạy từ quá khứ đến hiện tại và cuối cùng là hình ảnh cô bạn đứng chờ tôi quay xe ra về ban nãy. Nhưng không!!! Điều kì lạ đã xảy ra. Tôi mở mắt, thấy mình vẫn ngồi trên chiếc xe máy quen thuộc và hai tay nắm chặt lấy tay lái. Tôi bần thần để xe chạy chầm chậm, mắt nhìn vào kính chiếu hậu thì thấy chiếc xe khách cứ nhỏ dần. Lúc này, tôi không đủ can đảm để quay lại chỗ đó xác minh xem chuyện kì lạ gì đã xảy ra.

Bóng Ma Trên Quốc Lộ 14

Tôi như người mơ ngủ đi trong đêm với cả đống thắc mắc trong đầu mà không sao giải thích được. Chiếc xe đi chầm chậm, tôi thò tay vào túi áo lấy điện thoại ra coi giờ và không tin vào mắt mình - màn hình phone hiện lên con số “11h54”, “không lẽ lúc nãy khi đi, mình nhìn nhầm giờ ?”. Chiếc điện thoại vẫn hoạt động bình thường trong một đêm với rất nhiều chuyện không bình thường xảy ra… Lúc này, tôi không còn hứng thú để suy nghĩ về những điều đó, tôi muốn về Buôn Mê Thuột thật nhanh để ngã lưng trên chiếc nệm êm ấm của khách sạn. Thế là tôi phóng xe thật nhanh nhằm điểm sáng phía trước mà chạy. Có thể đó là ánh đèn của một quán ăn khuya, một nhà nghỉ ven đường hoặc một trạm xăng kế tiếp nhưng cho dù là gì đi nữa thì tôi cũng sẽ nhìn lên bảng hiệu của nó như một thói quen đi đường để biết được mình đang ở đâu. Có thể sẽ là huyện Cư Jut hoặc may mắn hơn là tôi đã về được tới ngoại ô của Tp Buôn Mê Thuột. Nhưng một lần nữa, tôi lại không thể tin được những gì mình vừa thấy. Trên tấm bảng hiệu màu cam, dòng chữ đầu tiên to nhất ghi... “Trạm Xăng Dầu Số 44”. Phía dưới, dòng chữ nhỏ hơn để địa chỉ: quốc lộ 14 xã Đắc Gằn, huyện Đắc Mil, tỉnh Đắc Nông. Lần đầu tiên trong đời, tôi phải trải nghiệm thứ cảm giác rờn rợn đến như vậy. Đây là tuyến đường thẳng nối hai tỉnh và từ lúc bắt đầu tôi không hề rẽ vào bất cứ nhánh đường nào thì làm sao có thể quay lại chỗ mình vừa đổ xăng được. Tôi vừa sợ vừa bực mình vì cảm giác cứ lẩn quẩn mãi một chỗ, tôi cho xe lao vút qua, thẳng lên con dốc mà bản thân lờ mờ cảm nhận là đã đi qua lúc nãy rồi. Chợt có dáng người thấp thoáng phía trước, tôi rùng mình vì đó chính là cô gái lúc nãy mà tôi đã gặp. Vẫn cái đầm trắng, mái tóc dài xõa sau vai, gương mặt lạnh lùng và ánh mắt lúc nào cũng hướng về phía tôi một cách bí hiểm. Nhưng giữa lòng đường, một chiếc xe khách dừng lại ở đó, khoảng bốn năm cảnh sát giao thông cùng với người tài xế và lơ xe đang đứng vây xung quanh một chiếc xe máy nằm ngay đơ trên đường. Tôi đoán chắc là một vụ tai nạn giao thông do chiếc xe khách gây ra hoặc là do chiếc xe máy chạy ẩu, tuy nhiên tôi lại không nhìn thấy được biển số chiếc xe máy do một anh công an giao thông đang ngồi chắn phía trước để xem xét tình trạng chiếc xe và dường như họ chẳng để ý đến sự có mặt của tôi và cô gái kỳ lạ đứng bên lề đường. Nhưng thôi kệ, miễn thấy được bất kì một người nào khác ngoại trừ cô gái kia cũng đủ khiến tôi an tâm mà chạy tiếp. Lần này tôi cẩn thận chạy không quá nhanh đề phòng có trường hợp bất ngờ mình có thể phanh gấp được. Tuy nhiên chẳng có chuyện gì xảy ra cả, tôi lướt qua một cách êm thấm, thở phào như vừa qua được một chốt công an. Lúc vượt qua cô gái ấy, một cảm giác rờn rợn và lạnh lẽo ập đến nhanh chóng mọi ngóc ngách của cơ thể và từng ngón tay của tôi cứng đơ bám lấy tay ga, cố lắm tôi mới giữ được chiếc xe cho khỏi té. Lúc này thì tôi đã chắc chắn cô gái đó là ma và chỉ mình tôi mới thấy được.

Bóng Ma Trên Quốc Lộ 14

Chiếc xe vẫn chạy đều đều trên con đường quốc lộ nhưng khác với ban ngày, người cầm lái bây giờ lại có một cảm giác khó tả. Tôi không còn muốn đón nhận thêm bất cứ điều bất ngờ nào nữa bỡi nỗi sợ hãi đã làm con người gan lì như tôi trở nên mệt mỏi. Tôi tiếc hùi hụi vì đã lỡ để cộng dây chuyền mặt thập giá đã được làm phép ở nhà. Có lẽ sự nuối tiếc đó đã khiến tôi chưa thoát được chuyện này. Trước mắt tôi lại hiện ra hình ảnh của trạm xăng số 44. Như người rơi xuống giếng không biết bám víu vào đâu, tôi cố chạy qua nó thật nhanh trong tình trạng hoảng loạn, rồi móc điện thoại ra xem giờ và chút xíu nữa là suýt đánh rơi khi màn hình hiện lên con số 11h54. Tôi không muốn chạy tiếp nữa bởi vì biết trước rằng hình ảnh cô gái kia vẫn sẽ đứng bên lề đường nhìn tôi chằm chằm. Nhưng bây giờ quay lại tôi cũng không biết nó sẽ dẫn tôi đến đâu biết đâu chẳng chạy lại chỗ hiện trường vụ tai nạn giao thông lúc nãy. Như bừng tỉnh, một tia hi vọng lóe lên trong đầu khiến tôi tăng ga đột ngột. Nếu như không thể tự mình thoát ra khỏi vụ này vậy tại sao không đi theo những người cảnh sát giao thông đó. Họ có thể nói tôi bị điên khi nghe kể nhưng ngay lúc này họ là cứu tinh. Tôi hồi hộp tiến xe về phía trước, khung cảnh giống y hệt như lần thứ hai tôi đi qua. Cô gái với đôi mắt lừ lừ cứ nhìn chằm chặp vào tôi một cách khó hiểu khiến tôi mất bình tĩnh. Khi chỉ còn cách vụ tai nạn vài chục mét, tôi dừng xe đá chống rồi để mặc cho toàn bộ đồ đạc trên xe, tôi tiến tới vụ tai nạn cũng là tiến gần tới cô gái đó một cách hùng hổ như để che giấu nỗi sợ sâu tận trong tâm can. Cô gái ấy vẫn nhìn tôi nhưng nét mặt hình như đã có chút thay đổi. Tôi không quan tâm đến điều đó, mục đích của tôi giờ là đi đến chỗ những người kia. Bỗng nhiên một người cảnh sát giao thông đứng dậy để lộ biển số chiếc xe máy đang nằm khiến tôi như chết lặng không tài nào bước chân lên được nữa... “70E1-14828”. Tôi nhìn cái xác người đang được phủ chiếu che kín mặt, nhìn cái cái túi đựng máy ảnh quen thuộc nằm lăn lóc trên đường. Không còn là nỗi sợ nữa, Một cảm giác thê lương hiu quạnh ập đến nhanh chóng cùng với lớp sương mù không biết từ đâu đến lan tỏa và dần phủ lấp mọi thứ kể cả chiếc xe khách và những người đang đứng trước mặt tôi. Duy nhất, chỉ có cô gái ấy đứng đó là còn rõ ràng. Nhưng lần này cô ta nhìn tôi với ánh mắt ma quái và đôi môi xinh đẹp nở một nụ cười lạnh lẽo trên nước da trắng có phần xanh xao. Tôi ngoái đầu nhìn lại thì chiếc xe của mình đã bị làn sương che mất không còn dấu tích nào nữa. Cô gái hay phải gọi là hồn ma kia nhẹ nhàng quay người lướt đi trong sương và tôi như bị thôi miên, lững thững lê từng bước khi nghe được từ đâu đó những âm thanh văng vẳng được vọng lại từ một nơi xa xôi nào đó... “đi theo tôi”

Bài Viết Khác
Vũ Công Thành - Thiết Kế Website - Seo - Nhiếp Ảnh